Hiển thị các bài đăng có nhãn Chia Sẻ Tâm Sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chia Sẻ Tâm Sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

Tôi không thể sống thiếu chồng em

Cũng như em, tôi cần có hạnh phúc, vì thế, không chỉ vì chút đồng cảm với em mà tôi phải dâng hiến thứ hạnh phúc mà mình phải vất vả mới giành được lại cho em.
Đây là bức thư cuối cùng tôi gửi đến quý Báo. Không phải với mục đích thanh minh, hay giải thích cho hành động của mình, cũng không phải để cãi nhau với độc giả, vì cuộc sống của tôi là do tôi tự quyết định, tôi cũng không bao giờ bị chi phối bởi những người ngoài cuộc. Nên dù độc giả có nói gì đi nữa, thì với tôi cũng không quan trọng bằng tôi muốn gì!. Và tôi phải làm bằng được điều tôi muốn, đó mới thực sự là tôi.
Bức thư này tôi muốn gửi đến vợ của người tình tôi- chị NTH, và tôi cũng mong ban biên tập tôn trọng những gì tôi viết ra mà không sửa lại câu từ như những lần trước.
NTH thân mến! Tôi biết, em đang vô cùng đau khổ sau những gì tôi và chồng em đã gây ra cho gia đình em. Tôi cũng biết, giờ đây em đang hận tôi đến tận xương tủy, em coi khinh tôi,… nhưng em vẫn muốn níu kéo hạnh phúc gia đình nên em phải cắn răng để ngọt nhạt và van xin tôi buông tha cho gia đình mình.
Nhưng tôi cũng thành thật xin lỗi em, tôi không thể làm theo những yêu cầu của em được, em cần anh ấy, và tôi cũng thế. Sau bao nhiêu bất hạnh phải sống những tháng ngày không hạnh phúc với người chồng tệ bạc, tôi mới tìm được một người đàn ông đúng nghĩa cho mình.
Tôi yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu tôi, vì thế, dù biết làm như vậy là không phải với em, là tệ với các con em, nhưng thú thực tôi không còn lựa chọn nào khác. Cũng như em, tôi cần có hạnh phúc, và khao khát được hạnh phúc, vì thế, không chỉ vì chút đồng cảm với em mà tôi phải dâng hiến thứ hạnh phúc mà mình vất vả mới giành được lại cho em.
Hãy cho anh ấy được sống bên tôi suốt quãng đời còn lại của mình... (Ảnh minh họa)
Hơn nữa, em thấy đấy, chồng em cũng không còn yêu em, nên nếu như tôi có nghe em mà khuyên anh ấy quay về thì liệu hai người có được hạnh phúc hay không, điều đó chắc em biết rõ hơn tôi. Vì thế, em van xin tôi thì tôi lại van xin lại em, hãy cho anh ấy được sống bên tôisuốt quãng đời còn lại của mình, tôi và anh ấy sẽ rất biết ơn em về điều đó.
Em phải hiểu, tôi đã dám lên đây để công khai mối quan hệ của mình với chồng em, công khai "chuyện ấy" của chúng tôi  thì có nghĩa là tôi đã phải suy nghĩ đắn đo rất nhiều. Tôi cũng chấp nhận đối mặt với dư luận, và bạn bè, người thân của mình chỉ để được ở bên anh ấy. Vì tôi nghĩ, tình yêu không bao giờ có tội, mà cái tội lớn nhất của em ở đây là em luôn “ảo tưởng” về một tình yêu không có thực ở chồng mình. Anh ấy đã không còn yêu em từ khi có sự xuất hiện của tôi. Tôi cũng có 2 năm thử thách để chứng tỏ tình yêu anh ấy dành cho tôi không phải là thứ tình cảm thoảng qua.
Nói ra điều này tôi biết em sẽ rất đau lòng, nhưng đó là sự thật mà tôi nghĩ em cần phải được biết, nên tốt nhất là em hãy chấp nhận ly hôn. Anh ấy là một người bố tốt, vì thế sau khi ly hôn chúng tôi sẽ có trách nhiệm với các con của em.
Mong em đừng cố tìm chúng tôi nữa, đợi một ngày em bình tĩnh trở lại, chúng tôi sẽ quay lại đối mặt với em. Chúc em sớm tìm được sự bình yên nơi tâm hồn mình.

Oái oăm khi ly hôn vẫn chung nhà

Chúng tôi nhận được thư tâm sự của một người phụ nữ nói về câu chuyện thật như đùa mà chị đã trải qua. Nó minh chứng cho một điều rằng, trong hôn nhân và tình yêu, luôn có những điều nằm ngoài mọi hình dung, dự đoán...
Cho phép tôi được giấu tên thật của mình. Cứ tạm gọi tôi là Phúc - Nguyễn Thị Hạnh Phúc. Đây cũng là cái tên mà thủa bé tôi mơ ước được mang và thường trách cứ cha mẹ sao không đặt cho mình. Nhưng bây giờ thế lại hóa may, bởi nếu mang cái tên “Hạnh Phúc” để rồi có cuộc đời như tôi bây giờ thì thật oái ăm...


Tôi lấy chồng, cũng đơn giản như mọi người phụ nữ khác mà thôi. Chỉ có điều, thời gian tìm hiểu của chúng tôi không được dài lâu giống thiên hạ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp nhau ở một đám tiệc, cả anh và tôi đều cảm thấy... khao khát nhau. Vì thế, chỉ sau dăm ba lần hò hẹn, đón đưa, tôi và anh đã “xơi” trọn trái cấm và nhà nghỉ thường là điểm đến của chúng tôi trong suốt giai đoạn ấy. Quá hợp nhau trong chuyện gối chăn, nên cả hai đều không mấy quan tâm đến tính cách của “đối phương” - vấn đề người đời thường làm khi quyết định đi tới hôn nhân. Để rồi cưới nhau sau nửa năm quen, cộng thêm 2 năm sống chung nhà, chúng tôi cãi nhau như cơm bữa vì không thể... chịu nổi tính cách của nhau.

Tôi - tính nóng như lửa, không vừa ý điều gì là phải nói ra bằng được, bằng hết, dù ở cơ quan với đồng nghiệp hay ở nhà với chồng. Và trong lúc nóng giận, thì chuyện có những lời nói khó nghe cũng là lẽ thường tình. Biết vậy, nhưng tôi không sao sửa được, phần vì quen tính, phần vì nghĩ mình đường đường là một phụ nữ thành đạt (tôi là trưởng phòng kinh doanh của một ngân hàng lớn) lại xinh đẹp, thôi thì điểm xấu là tính nóng cũng có thể bỏ qua được.

Chồng tôi - anh không đẹp trai, nhưng kiếm tiền cực giỏi. Tiền lương của tôi ở ngân hàng cũng khá cao, nhưng từ ngày lấy anh, chưa lần nào tôi phải dùng đến lương của mình để lo chuyện gia đình. Anh lo tất, từ tiền xây nhà cho đến sắm sanh, chợ búa, đối đãi nội ngoại. Nhưng phải cái, anh có tính hay để ý. Mà để ý từ cái lặt vặt trở đi như ngủ dậy phải xếp chăn màn gọn ghẽ, tuýp thuốc đánh răng phải nặn từ dưới lên, giầy dép phải để đúng nơi quy định... Tính để ý của anh nhiều khi khiến tôi phát khùng như sống với một bà mẹ chồng khó tính. Và cơn nóng tính của tôi lại nổi lên, ngôn từ vung vãi búa xua...

Cứ thế, rồi điều gì đến cũng đã đến. Tôi và anh cùng... có bồ và quyết định chia tay nhau! Nói là vậy nhưng lần khân mãi chúng tôi mới nộp được đơn ra Tòa bởi quá... nghiện nhau trong chuyện gối chăn! Kể ra ở đây xin mọi người đừng cười. Tôi và anh dù cãi chửi nhau rất lớn, nhưng hễ cứ đến gần nhau là lại thấy bừng bừng lên ham muốn làm... “chuyện ấy”?! Và “chuyện ấy” của chúng tôi quả là rất hợp nhau từ chân tơ kẽ tóc, khác hẳn cuộc sống đấu khẩu đời thường.

Có những lúc ngồi nghĩ lại, tôi tự hỏi hay là mình sai? Vì lẽ thường trong hôn nhân, người ta hay bỏ nhau vì nghèo kinh tế hay không hòa hợp tình dục. Nhưng hai điều này chúng tôi đều viên mãn cả, vậy mà lại không sống được với nhau. Nghĩ vậy thôi, nhưng khi cơn giận bốc lên, tôi lại quên hết. Còn anh, tôi biết anh đã từng tâm sự với bạn bè rằng, anh cũng nghĩ nhiều rồi, sống với nhau trên giường chỉ là chốc lát, còn cư xử với nhau là cảm giác đằng đẵng cả ngày... Nặng nề, anh không chịu được...


Vậy là chúng tôi ly hôn!

Nhưng chuyện đời mấy khi suôn sẻ ngay. Vì một vài lý do, sau khi nhận quyết định ly hôn của Tòa án, tôi và anh vẫn ở chung nhà. Anh tầng dưới, tôi tầng trên. Dù không muốn, vẫn đụng mặt nhau ở khu bếp. Trong thời gian đầu, tôi và anh dường như vẫn chưa quen với việc giờ đã thành hai người xa lạ nên hễ cứ nhìn thấy nhau là cảm giác ham muốn lại trỗi dậy. Có lúc kìm nén được, nhưng có lúc thì không. Để rồi sau những lần như thế, tôi lại tự xỉ vả mình là thứ đàn bà cư xử không ra gì, chiều theo ham muốn nhục dục rồi để đàn ông nó khinh. Sau vài lần tự mắng bản thân như thế, “lửa lòng” trong tôi nguội dần. Giờ mỗi khi chạm mặt anh ở bếp, tôi thản nhiên như đi qua một người ông xa lạ, không ham muốn.

Thế nhưng, anh lại không thế. Ánh mắt anh nhìn cơ thể tôi mỗi sáng gặp tôi đi làm vẫn đầy khao khát. Có nhiều đêm anh sặc hơi men tìm lên phòng tôi đòi hỏi, bắt tôi “đáp ứng”. Nhìn cách hành xử của anh, tôi biết anh cũng chẳng còn yêu tôi mà chỉ dùng tôi để giải quyết nhu cầu đàn ông của mình. Bực lắm, nhưng tôi đành cắn răng vì đêm hôm mà sức đàn bà yếu đuối, vả lại làm to chuyện lên chỉ tổ xấu mặt mình. Vả lại lúc này, tôi cũng chưa thể chuyển ra riêng... Tôi phải làm sao bây giờ?

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

Vì tiền tôi đã phản bội chồng suốt 3 năm...

Trong tiếng nhạc du dương cộng với ít men trong người chúng tôi đã lao vào nhau mà không nghĩ rằng ở nhà còn có chồng tôi và vợ con anh ấy.
Lúc đang còn là sinh viên, có biết bao chàng trai đeo đuổi tán tỉnh tôi nhưng tôi không để ý đến ai cả, vì lúc đó tôi rất kiêu ngạo với vẻ đẹp của mình. Tôi chỉ thích sống như vậy để các chàng trai đeo đuổi mình, nhưng rồi các chàng trai đeo đuổi tôi 1 thời gian không được thì chán nản bỏ cuộc hết, tôi cũng thấy hụt hẫng về chuyện này.

Mãi đến năm cuối ra trường, trong 1 lần đi sinh nhật 1 người bạn, tôi đã gặp anh. Lúc vừa gặp anh tôi như bị thôi miên bởi vẻ đẹp trai, ga lăng và tính chu đáo của anh, trong cuộc vui anh và tôi luôn trao nhau những cái nhìn âu yếm. Khi xong tiệc anh đề nghị đưa tôi về và không quên xin số điện thoại của tôi.

Ảnh minh họa
Ngày hôm sau anh điện thoại mời tôi đi uống cà phê, sau đó chúng tôi cùng nhau uống cà phê và đi chơi vài lần. Tôi rất vui và cảm thấy an toàn khi ở bên anh, rồi chuyện gì đến sẽ đến khi anh ngỏ lời yêu tôi. Chúng tôi yêu nhau say đắm, luôn yêu thương và tôn trọng lẫn nhau, anh nói khi tôi ra trường chúng tôi sẻ làm đám cưới. Và 1 năm sau cũng đến ngày đó, tiệc cưới của chúng tôi tổ chức đơn giản nhưng thật ấm cúng, vì kinh tế gia đình 2 bên cũng chẳng có gì, còn anh thì là 1 công chức nhà nước nên lương hưởng cũng đủ sống chứ không dư được gì.

Sau ngày cưới tôi bắt đầu mang hồ sơ đi khắp nơi xin việc nhưng không có nơi nào nhận. Xin việc mãi không được tôi rất buồn, được sự động viên của chồng, tôi mở tạm 1 quán nước ở nhà chồng bán tạm nên hằng ngày cũng có tiền ra tiền vào đi chợ.

Một hôm có 1 vị khách đến uống nước cũng như bao vị khách khác, nhưng vị khách này rất cởi mở khi bắt chuyện hỏi thăm tôi bán được hàng không? Anh hỏi tôi rất nhiều và tôi cũng tâm sự thật với anh là tôi học đại học ngành kế toán nhưng không xin việc được nên ở nhà bán nước thì vị khách tỏ ra ngạc nhiên. Lúc này tôi mới để ý thấy anh ta trạc chừng 40 tuổi, ăn mặc rất giản dị, anh ta đưa tôi 1 tấm danh thiếp và bảo ngày mai mang hồ sơ theo địa chỉ này đến gặp anh ta. Vì vui và bất ngờ nên tôi cũng chưa kịp đọc danh thiếp của anh, anh ta chào tôi ra về và hẹn gặp lại sáng ngày mai. Khi anh ta đi khất, tôi mới đọc danh thiếp thì mới biết anh ta tên Nguyễn Hoài Nam, giám đốc 1 Công ty thời trang lớn.

8 giờ sáng hôm sau tôi cũng tìm ra được trụ sở của công ty, được cô thư ký dẫn tôi lên phòng giám đốc. Vừa bước chân vào phòng tôi đã thấy anh ta ngồi sẵn trong phòng rồi, anh xem sơ qua hồ sơ và nói tạm thời anh cho tôi làm nhân viên trực bàn để cho quen việc, khoảng 2 tháng sau thì anh thấy năng lực làm việc của tôi tốt nên anh cân nhắc tôi lên làm thư ký cho anh và nâng lương lên gấp đôi. Tôi rất hài lòng về công việc hiện tại của mình và trong lòng luôn biết ơn anh, vì thế tôi càng cố gắng làm việc hết mình để đáp lại tấm lòng của anh. Vì tính chất công việc nên tôi thường xuyên ở lại công ty làm việc đến tối, có hôm tôi làm đến 11 giờ đêm mới về, đôi khi gia đình chồng tôi cũng tỏ vẻ khó chịu khi con dâu đi làm về khuya nhưng bù lại tôi có 1 người chồng biết thông cảm và luôn động viên tôi. Cưới được 1 năm nhưng chúng tôi chưa có nhà cửa nên không dám sinh con, tôi cũng cố gắng vùi đầu vào công việc để kiếm tiền mua nhà ra ở riêng. Anh Nam giám đốc tôi cũng làm việc quên giờ giấc, lúc nào anh cũng 11 giờ đến 12 giờ mới chịu về, có nhiều hôm ngủ lại tại công ty.

Hôm đó trời mưa rất lớn, chúng tôi cùng ở lại công ty làm việc đến 10 giờ mà trời vẫn chưa tạnh. Lúc đó anh đứng lên đi lấy chai rượu ngoại và nói chúng tôi uống ly rượu cho ấm, đồng thời cũng chúc mừng vừa ký được mấy hợp đồng lớn. Vì không biết uống rượu nên khi uống 1 ly nhỏ tôi đã thấy chóng mặt và trong người nóng ran. Trong tiếng nhạc du dương cộng với ít men trong người chúng tôi đã lao vào nhau mà không nghĩ rằng ở nhà còn có chồng tôi và vợ con anh ấy. Đêm đó chúng tôi đã trao nhau tất cả, mãi 12 giờ anh đưa tôi về, về đến nhà tôi vào thẳng nhà tắm gội và đi ngủ, chồng tôi ngủ say nên không biết tôi về.

Sáng hôm sau dậy tôi cảm thấy rất có lỗi với chồng, tôi cũng rất ân hận về những gì xảy ra tối qua. Nhưng sau đó chúng tôi vẫn lén lút quan hệ với nhau nhiều lần, lúc thì ở cơ quan, lúc thì ở khách sạn. Cũng từ đó anh luôn tạo ra các chuyến công tác ở xa và tất nhiên chỉ có tôi và anh đi thôi. Đôi lúc tôi cũng muốn chấm dứt muốn quan hệ này nhưng tôi cũng cần tiền để mua nhà nên tôi tạm chấp nhận mối quan hệ này để khi nào đủ tiền mua nhà tôi sẽ xin nghỉ làm ở công ty. Làm ở công ty của anh được 3 năm thì tôi cũng mua được căn nhà nhỏ nằm gần trung tâm thành phố, sau đó tôi xin nghỉ làm ở công ty của anh và chấm dứt mối quan hệ với anh. Anh cố giữ tôi lại nhưng tôi quyết ra đi để bảo vệ hạnh phúc của mình và của gia đình anh, đôi khi tôi nghĩ mà thấy thương cho chồng tôi vì anh không biết được những gì vợ mình đã phản bội và ăn nằm với người khác gần 3 năm.